Đà Nẵng đầu hè – Thơ Tất Hanh
24.01.2015
Phóng túng, hồn nhiên và dứt khoát
Đấy là điều có thật
Tôi dám chắc...
Bởi tôi thấy cách mà người dân nơi đây yêu thành phố của mình
Không yêu sao nói vậy
Không yêu sao làm vậy
Không yêu sao nghĩ vậy

Chấp nhận trả giá bằng cách nói không
để sửa mình vì thành phố
Tôi ngưỡng mộ những con người đã cho vùng đất này
tái sinh để tình yêu về cư ngụ
Mùa gọi mùa
Có vui chăng ơi sông Hàn xanh ngắt
Sóng vẫn cười khi bờ bãi lùi xa
Nơi con đường thành bức tranh
Cảng biển thâm trầm ngân rung những hồi còi âm vang tha thiết
Thành phố mang gương mặt hoa tươi
vun xới tin yêu nảy mầm hạnh phúc.
T.H
Có thể bạn quan tâm
Anh về - Thơ Lê Huy HạnhRong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhGiấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ HồngBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị TrangVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhMùa xuân – Thơ Lê Huy HạnhLãng mạn với sông Hương - Thơ Nguyễn Nhã TiênQuê nhà – Thơ Lê Anh DũngNgười đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh Hà“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc Giao