Diêm – Thơ của Nguyễn Kim Anh
12.01.2012
Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm
Nhưng em không nghĩ thế
Bởi que diêm chỉ một lần sáng lóe
Còn vỏ bao làm cháy đến trăm lần

Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia
Để làm sáng
Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh
Nơi hết lần này rồi lần sau lấp lánh
Rất đa tình rồi phụ bạc như không
Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu!
Dầu cho anh có tham đến bao nhiêu
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu
Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau
Thì câu ví kia xin người rút lại
Bởi cái ngắn khác xa cái còn mãi mãi
Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.
Có thể bạn quan tâm
Dâng hiến dã quỳTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámChạm - Thi NhungCon người, thời ấy – Thơ Thanh QuếẨn số - Truyện ngắn Hà Dần Vòng xoáy - Truyện ngắn Lê DạDòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Lưu Quang Vũ với quê hương Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngNhững bông hoa tình yêu - Trần Thúy LànhVài bóng nhà thơ – Thơ Ngân Vịnh