Đợi – Thơ Phạm Thi Nhung
09.03.2012
Đợi ngày đổ nắng sang đêm
Vườn xưa thắm một nỗi niềm rất xanh
Thềm hoa rủ bóng buông mành
Trời xui khói tỏa mong manh hiên nhà

Đợi từ trong trứng sinh ra
Đợi thời gian tím hoa cà hoa sim
Chiều trôi mây thả bóng chim
Bàn chân quẫy đạp ngước tìm sữa thơm
Đợi con từ thủa trăng tròn
Thức qua chín tháng mỏi mòn mắt trông
Thương con tháng rã năm ròng
Làm sao hết đợi hết mong hết chờ…
Có thể bạn quan tâm
Đó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyNhà văn Bùi Công DụngKhi mùa đông gõ cửa – Huỳnh Viết TưPhố đổi thay – Thơ Đoàn Minh ChâuKhoảng lặng – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNgôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênGửi người làm bảo tàng cội nguồn – Thơ Bùi Công Minh Đêm qua dòng sông Đà - Thơ Cẩm LệThượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngCuộc rượu tàn – Thơ Ngân Vịnh