Đợi – Thơ Phạm Thi Nhung
09.03.2012
Đợi ngày đổ nắng sang đêm
Vườn xưa thắm một nỗi niềm rất xanh
Thềm hoa rủ bóng buông mành
Trời xui khói tỏa mong manh hiên nhà

Đợi từ trong trứng sinh ra
Đợi thời gian tím hoa cà hoa sim
Chiều trôi mây thả bóng chim
Bàn chân quẫy đạp ngước tìm sữa thơm
Đợi con từ thủa trăng tròn
Thức qua chín tháng mỏi mòn mắt trông
Thương con tháng rã năm ròng
Làm sao hết đợi hết mong hết chờ…
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ trong Tây Tiến và Bên kia Sông Đuống - Nguyễn Minh HùngNhững đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh ThủyTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An Bảo tàng Chăm và ký ức tuổi thơ tôi – Bùi Văn TiếngLời tri âm - Mai KhoaCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương Phát Khói hoàng hôn - Truyện ngắn Tống Phú SaĐà Nẵng đầu hè – Thơ Tất HanhTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc Vậy là em đã về…- Thơ Lê Huy Hạnh