Giữa trơ trụi - Thơ Bùi Công Minh
15.09.2017
Flushing, ngày đông giá
Những cành khô run rẩy cứ vút lên như thế
Trong đêm đen
Giữa bầu trời.
Cái kiêu hãnh của sự trơ trụi
Không còn gì để mất
Tự do tuyệt đối
Một cành khô đối thoại với bầu trời
Đối thoại với tuyết băng
Cả Mùa Đông dài...

Bỗng chốc anh và em thành người ở xa về
Mượn chút gió này để mơn man lá liễu ven hồ
Mượn ghế đá này để ngồi bên nhau trong kỷ niệm
Mượn cái đồng hồ trên nóc nhà bưu điện
Cái sang trọng của sự trơ trụi
Không trang sức bởi những sắc màu
Không vướng bận bởi những lá hoa quấn quýt
Chỉ có thế thôi. Thực chất
Thậm chí nhựa cây không kịp chuyển lên cành
Ngày ngày tuyết rơi trắng xóa
Những cành khô bỗng trở nên huy hoàng
Trong vũ trụ rực lên màu tinh khiết
Mùa Xuân chếnh choáng sắp sang.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Rừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiMùa hoa cỏ lau - Truyện ngắn Phùng Kim HươngKhúc nhạc chiều - Thi Văn Mùa đông luống tuổi – Thơ Tú Anh“Đạp xe khi trời gió” - Outhine BounyavongĐêm ở Trường Sa – Thơ Hữu NhượngNhớ Người - Thanh QuếTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An CŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhChia tay miền quan họ - Thơ Quốc Long