Không là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như Thúy
20.11.2015
Và Đà Lạt đón người về muộn
Những thông xanh bợt bạt trong chiều
Em lắng nghe
sự trống trơn trong lồng ngực của mình
Biết ngày đã khác

Và bùa mê sương mây Đà Lạt
Và kiêu kỳ
Và gió
Và hoa
Em nếm trải sự dịu êm
từ mi mắt ngái ngủ của những ngọn đồi
Biết vẫn không là ngày cũ
Biết đã không là ngày cũ
Em đi dọc con đường đêm
hái đầy tay những bông hoa ảo giác
Đà Lạt liêu xiêu buồn mắt ngựa
Lóc cóc hoài
Mưa giăng
Hỡi những cánh chuồn bay thấp
Đà Lạt và em đã ướt đẫm rồi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn HoaBóng tối/máu/ ánh sáng (elegy to..) - Thơ Trần Phương KỳBiển đêm - Trần Trình LãmHầu chuyện cụ Khổng Tử - Thơ Nguyễn Văn TámHồn xuân - Tăng Tấn Tài Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngThương làng - Nguyễn Hoàng SaKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamTrăng bến Ngọi - Hoàng Chiến ThắngNàng ở cổng trời - Nguyễn Thị Anh Đào