Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
22.09.2017
Bây giờ chỉ một gang tay
mà vời vợi đến thế này sao anh?
về cho cơm ngọt canh lành
rằng em như khách lữ hành ghé chơi
đàn bà ơi cũng thế thôi
mỏng manh dễ khóc dễ cười rồi quên

bùa yêu tựa lá không tên
đa đoan cầm phải chút duyên của trời
như câu thơ lỡ đánh rơi
em về ướp muối nụ cười mà thương
về đi! chiều đã buông sương
em xanh chiếc lá thùy dương thẩn thờ
trót vì yêu một câu thơ
trái tim mắc cạn hai bờ nắng mưa
thơ tình bán chẳng ai mua
tặng cho nhau giữ làm bùa để yêu.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Tôi với tôi xung khắc - Thanh QuếBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàGiấc ngủ của tôi – Thơ Thanh QuếTiếng gọi ban mai – Thơ Thuận TìnhCâu chuyện về chiếc loa – Truyện ngắn Thanh QuếLời nhắn gửi từ biển – Thơ Bùi Công MinhChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongNhớ cây rơm vàng trước ngõ - Trần Nguyên HạnhNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn Tám