Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
22.09.2017
Bây giờ chỉ một gang tay
mà vời vợi đến thế này sao anh?
về cho cơm ngọt canh lành
rằng em như khách lữ hành ghé chơi
đàn bà ơi cũng thế thôi
mỏng manh dễ khóc dễ cười rồi quên

bùa yêu tựa lá không tên
đa đoan cầm phải chút duyên của trời
như câu thơ lỡ đánh rơi
em về ướp muối nụ cười mà thương
về đi! chiều đã buông sương
em xanh chiếc lá thùy dương thẩn thờ
trót vì yêu một câu thơ
trái tim mắc cạn hai bờ nắng mưa
thơ tình bán chẳng ai mua
tặng cho nhau giữ làm bùa để yêu.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Ông già nhân hậu kể chuyện cho các em – Thanh Quế Vắng em – Thơ Quốc LongQuán Đa – Truyện Võ Lê Thục Nhàn Những vần thơ rối - Thơ Hà Duy PhươngTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên Hương Giai thoại hò khoan - Đinh Thị HựuLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongMùa mưa ở căn cứ - Thơ Thanh QuếTiếng Xuân - Nguyễn Ngọc PhúChuyển mùa - Tản văn Đỗ Đức