Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Chiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcMiền Yên Lãng cũ – Thơ Ngân VịnhNgười đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng TúHội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn TámTháng Năm – Thơ Nguyễn Hoàng SaLối về - Thơ Lê Huy HạnhThưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênGiữa trơ trụi - Bùi Công MinhSông vẫn chảy trong tôi – Huỳnh Viết TưĐá vàng - Truyện ngắn Nguyễn Nhã Tiên