Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Tìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngCà phê Trầm - Trần Đức TiếnẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyBão về - Truyện Nguyễn Hữu TàiVô bờ cảo thơm – Thơ Lê Anh DũngNhững “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênKhông đề - Thanh TúĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngThu đam mê – Thơ Thuận Tình