Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Và, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàNgỡ ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Đó là thời nào - Thanh QuếHòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng Thanh Giao mùa - Truyện ngắn Thục Quân