Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang
ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Một nét Ngũ Hành Sơn – Thơ Mai LinhĐêm hợp hôn làng quê – Thơ Ngân VịnhTết Trung thu - Huỳnh Thạch Hà Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámSương hồng - Truyện ngắn của Lê Minh KhuêĐà Nẵng tuổi bốn mốt - Bùi Văn TiếngCái phi thời gian và thời gian như phi trong “Trúng số độc đắc” - Bùi Văn TiếngKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcMùa thu lá đổ nước chìm – Thơ Bùi Mỹ HồngÔng lão, tôi và đứa trẻ - Tuyết Diệu