Mang mang – Thơ Nguyễn Thanh Kim
14.10.2017
Gối chồng báo cũ
ngẫm ngợi trước sau
thức ròng khó ngủ
Nỗi mình lận đận
thị thành chen chân
Nỗi mình trắc trở
nhịp chèo phân vân

Thơ đôi vần gió
nặng nhẹ tay cầm
Lượng người như bể
tình người mang mang.
N.T.K
Có thể bạn quan tâm
Tìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoTiếng lụa – Thơ Lê Anh DũngNhững giọt nước mắt - Phạm Thị Thảo Nhi Tín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàLũ mèo quỷ ám - Truyện ngắn của Fernández Guarida, Ricardo (Costa Rica)Một chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngChùm thơ của Lê Khánh MaiĐà Nẵng Đà Nẵng – Tạp bút Văn Công Hùng Về Hòa Thịnh – Thơ Thanh Quế