Mang mang – Thơ Nguyễn Thanh Kim
14.10.2017
Gối chồng báo cũ
ngẫm ngợi trước sau
thức ròng khó ngủ
Nỗi mình lận đận
thị thành chen chân
Nỗi mình trắc trở
nhịp chèo phân vân

Thơ đôi vần gió
nặng nhẹ tay cầm
Lượng người như bể
tình người mang mang.
N.T.K
Có thể bạn quan tâm
Thấy hiu hiu gió thì hay…Anh về - Bùi Văn TiếngKhi thế giới mở ra - Thơ Thanh QuếCó một hôm nay, là như thế - Đinh Anh ThưCó một tượng đài Bác Hồ trong thơ - Nguyễn Ngọc PhúBệnh dị ứng mặt nạ - Truyện ngắn Tiêu ĐìnhChuyện ba người - Truyện ngắn Bùi Đê YênMưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNNgày trở gió – Thơ Ngân VịnhMặt trời – Thơ Lê Huy HạnhĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh Đào