Những ngọn gió khuya – Thơ Thanh Quế
24.06.2015
Ơi những ngọn gió khuya
Có phải các người đang than van
Nỗi cô đơn trong bóng tối
Như những linh hồn lang thang
Không nơi dừng lại
Khắp nơi, từ núi non đến ruộng đồng, sông bãi
Chẳng nơi nào không có những bóng ma...
Tiếng của các người thì thào trong đêm
Như những lời nỉ non
Làm ta thao thức
Và từ lâu giấc ngủ không còn
Là cõi thanh bình
Ta nương thân
Sau một ngày cực nhọc
Những ngọn gió khuya đêm đêm than vãn
Chẳng cho ta một phút bình yên
Chúng đánh thức những ký ức ngàn năm
Của loài người trầm luân trong máu...
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Nói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ HồngCổ tích - Thơ Đinh Thị Như ThúyTượng hình kín – Thơ Đoàn Minh ChâuNước mắt hình ngọn lửa - Phát DươngHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángNhững kiêng kỵ ngày Tết của cư dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngChùm thơ của Hoàng Hương ViệtLục bình - Đinh Lê VũĐêm văn nghệ địa phương - Bùi Công Minh