Những ngọn gió khuya – Thơ Thanh Quế
24.06.2015
Ơi những ngọn gió khuya
Có phải các người đang than van
Nỗi cô đơn trong bóng tối
Như những linh hồn lang thang
Không nơi dừng lại
Khắp nơi, từ núi non đến ruộng đồng, sông bãi
Chẳng nơi nào không có những bóng ma...

Tiếng của các người thì thào trong đêm
Như những lời nỉ non
Làm ta thao thức
Và từ lâu giấc ngủ không còn
Là cõi thanh bình
Ta nương thân
Sau một ngày cực nhọc
Những ngọn gió khuya đêm đêm than vãn
Chẳng cho ta một phút bình yên
Chúng đánh thức những ký ức ngàn năm
Của loài người trầm luân trong máu...
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Giọt ngâu - Nguyễn Thị Anh ĐàoMiệt quê - Truyện ngắn Trần Huy Minh Phương Dăm ba hạnh phúc ngắn - Nguyễn Nho Thùy DươngKhe trời - Truyện ngắn Kiều Giang Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámĐợi – Thơ Phạm Thi NhungDòng chữ xăm trên cánh tay-Truyện ngắn của Khôi VũQuà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhMưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị Trang