Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Chùm thơ của Hoàng Hương ViệtLời của bão - Thơ Nguyễn GiúpTrọ nơi thành phố-Truyện ngắn Vũ Anh ThưHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángChị - Thơ Trần Khoáitựa lưng vào núi - Thơ Hà Duy PhươngChút nồng nàn đã cạn – Thơ Ngân Vịnhcái chết của những bông hoa - Thơ Đinh Thị Như Thúy Dấu chân - Thơ Nguyễn Minh HùngThong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng Tưởng