Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Biển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngThanh minh - Thơ Nguyễn Nhã TiênTổng quan về việc đặt tên đường phố ở Tourane/Đà Nẵng từ năm 1902 đến năm 1996 - Bùi Văn TiếngLăng Ông Tân Trà - Huỳnh Thạch HàNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhCó những ngày – Thơ Đinh Thị Như ThúyBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Làm đề án đi! - Truyện ngắn Lưu Công (Trung Quốc)