Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Những lao xao trong gió – Thơ Đinh Thị Như ThúyVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnDấu yêu – Thơ Lê Huy HạnhHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngTiếng trưa - Tản văn Nguyễn Nhã Tiên Đà Nẵng – Thơ Quốc LongHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngTổ quốc nơi đảo xa – Thơ Nguyễn Siêu PhàmCảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết TưKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị Tĩnh