Thanh minh - Thơ Nguyễn Nhã Tiên
05.04.2018
Cầm cành hoa hồng ngơ ngác tháng ba
chạy xuống chạy lên tìm người để gửi
hay là tôi gửi cho gió thổi
hay gửi cho sông thưa lại với… nghìn trùng
Cầm cành hoa hồng chạy giữa mông lung
nghe lá bên đường gọi nhau xa vắng
chân vấp bàn chân mộng giăng giăng khói
gai cắm bàn tay chạm một nỗi niềm

Đóa hồng ơi, đâu đó thì thầm
môi mắt xôn xao niềm vui lễ hội
hương chất ngất mà đói lòng vị mặn
giọt mồ hôi em gieo cấy nỗi buồn
Đường thênh thênh tiếng gọi quá chừng
đóa hồng trên tay mơ hồ ngọn lửa
dắt tôi chạy lên đồi hoang với cỏ
đặt cánh hồng giữa gió vây quanh
Có tiếng gì như tiếng bàn chân
quanh quất sương bay nhạt nhòa con mắt
dường như em vọng từ xa khuất
cánh hồng rưng rưng chơm chớp sương chiều.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nắng cũ- Thơ Trương Thị Bích MỵTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị LuyênThơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công MinhLòng trôi Tràng An – Thơ Quốc SinhCửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụyTản văn Phạm Thị Ngọc ThanhLàng bên kia sông – Trần Đức TiếnMắt nhà giàn - Quang HoàiChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào