Tan một ngày - Nguyễn Thị Anh Đào
04.11.2014
....
Đôi tay em đã ngoài ba mươi
Tháng năm gầy cong phù du cát trắng
Có phải đến bây giờ em mới nhớ anh
Đặt trái tim bình yên sau mùa lá
Xa mùa đông rêu rong
...
Mang giấc ngủ
Đặt vào tim anh và thức ở đó
Em đợi mặt trời lên
Gấp khúc từng phiến đá trên đường đi
Đôi chân mấy lần vấp ngã
Trượt
Trầy
Nhức buốt
Em chờ sương rơi trên môi
Đôi tay em đã ngoài ba mươi
Tháng năm gầy cong phù du cát trắng
Có phải đến bây giờ em mới nhớ anh
Đặt trái tim bình yên sau mùa lá
Xa mùa đông rêu rong
Ngày bừng thức sông trôi về tận cùng biển cả
Dâng đủ chín tầng mây
Nỗi nhớ đong đầy
Đánh thức ban mai bằng sương nước mắt
Tan một ngày không anh.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Mùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọTrà xuân – Thơ Bùi Công MinhTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhGửi một người đàn bà xấu sốNét phố - Thơ Thuận TìnhTrên thảo nguyên xa thẳm - Truyện ngắn Trần Thị Tú NgọcHọc sinh học giỏi môn văn và học sinh có khiếu sáng tác văn chương - Bùi Văn TiếngMai Bá Ấn - Con sông Trầu lờ lợ nước chè hai...Cảm ơn – Truyện ngắn Thanh Quế Ba và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu Ngân