Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Kiếp bướm _ Nguyễn Hoàng SaSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámGió của đời anh - Thơ Bùi Công MinhMỗi lần xa – Thơ Lê Huy HạnhTin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênNhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhVề quê - Y NguyênTổ quốc là hơi thở cần cho mỗi trái tim - Lương Đình KhoaKý ức thành phố tiếng còi tàu - Trần Trung SángTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc Hà