Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng
Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Nếu xứ sở dân ca không thấy biển? - Nguyễn Việt ChiếnThu đam mê – Thơ Thuận TìnhNgày vắng – Thơ Nguyễn Minh HùngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangTìm – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐoàn người đi trên đại lộ - Thanh VânKhói trắng - Lê QuânThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã TiênĐi tìm dòng sông - Thơ Nguyễn Ngọc HàTrăng qua vạt cỏ - Thơ Thanh Vân