Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Con nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc ĐạtCặp sừng kỷ niệm - Truyện Hồng Chiến Đội hình - Thơ Lê Huy HạnhVài bóng nhà thơ – Thơ Ngân VịnhNhững kiêng kỵ ngày Tết của cư dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàNhớ em - Thơ Minh VũCuộc đời mấy chốc - Hoa NípTrăng sông Hàn –Thơ của Ngô CangDạo khúc – Thơ Quang TấnTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng