Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Có nhiều khi - Lê Huy HạnhNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Thấy hiu hiu gió thì hay…Anh về - Bùi Văn TiếngBão đời - Đoàn Trọng HảiĐối diện với sông Hàn - Uông Thái BiểuGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânGiấc mơ tôi - Ngân VịnhHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngLội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng SaẨn số - Truyện ngắn Hà Dần