Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Sông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangHôm nay Đà Nẵng - Mai Hữu PhướcMột vị trí buổi chiềuMùa đông luống tuổi – Thơ Tú AnhNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Học sinh học giỏi môn văn và học sinh có khiếu sáng tác văn chương - Bùi Văn TiếngCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtBÁI BIỆT VÕ ĐẠI TƯỚNG – Thơ Mai Hữu PhướcKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết Tư