Lớp lãng quên – Thơ Bùi Mỹ Hồng
09.09.2018
Cuốn nhật ký bỏ quên từ ngày hạnh phúc cúi mặt
16 mùa xuân ơ hờ - xác xơ
nước mắt và cơn quặn thắt tim
lớn nhanh như cơn bão
dìm cuộc tình vào vùng cô đơn - tối mịt

Đôi gò má lấp đầy dửng dưng
chẳng còn chỗ cho loài quỷ dữ ngụy biện
tay góp gom kỷ niệm
nghe cay đắng tan tác
Người trốn chạy ra khỏi giấc mơ
vùi sâu tiếng cười vào lớp lãng quên
ta đứng lại giữa mông mênh của đời xé nửa
tựa lưng vào cánh của nghiệt ngã chẳng then cài
Gối chăn càng về khuya càng lạnh
Tiếng thở dài của mùi quen thuộc xa dần
Chỉ có cánh tay giương lên – bỏ xuống
đùa giỡn nhức nhối đến mệt nhoài
…
Người trở về
đứng lặng
nhìn người đàn bà
vun vén niềm tin trong tủ đá
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Thơ Ngân VịnhChuyện một người tử tế - Trần PhiêuNói chuyện làm người – Thơ Nguyễn Văn TámHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámViết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaNgày vắng – Thơ Nguyễn Minh HùngKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng Sa Nguồn cội phương Đông - Nguyễn Hồng ChíĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhHà Nội, buổi chiều yên - Thơ Bùi Công Minh