Em từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.04.2019
Em từ gió biển trùng khơi
Câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Sông Hương hồ phủ sương đầy
Một mình em giữa chốn này thần tiên?
Ai “than thở” để thành tên
Còn em lẻ bóng như quên mất mình
Thông ngàn trầm mặc lặng thinh
Gió như tiếng nấc thất tình người xưa

Thương như mắc nợ bao giờ dám quên
Dã quỳ ai đã đặt tên
Nhuộm trời Đà Lạt sương đêm cũng vàng
Một mình em cõi mênh mang
Mai về phố biển ngổn ngang sóng đời
Chuông chùa, nhịp thánh thót rơi
Tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thuyền?...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Nghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhNgộ – Truyện ngắn Lê Mai LanTu My nam tử - Truyện ngắn Đỗ Nhựt ThưCon nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc ĐạtKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamTìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmNiềm say - Thơ Lê Huy HạnhSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào