Em từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.04.2019
Em từ gió biển trùng khơi
Câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Sông Hương hồ phủ sương đầy
Một mình em giữa chốn này thần tiên?
Ai “than thở” để thành tên
Còn em lẻ bóng như quên mất mình
Thông ngàn trầm mặc lặng thinh
Gió như tiếng nấc thất tình người xưa

Thương như mắc nợ bao giờ dám quên
Dã quỳ ai đã đặt tên
Nhuộm trời Đà Lạt sương đêm cũng vàng
Một mình em cõi mênh mang
Mai về phố biển ngổn ngang sóng đời
Chuông chùa, nhịp thánh thót rơi
Tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thuyền?...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Chuyển mùa - Nguyễn Nhã TiênVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangNhững bức thư...Thơ Lê Huy HạnhNon Nước Đà Nẵng...- Nguyễn Ngọc PhúGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch ThảoVá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân Tìm lại – Thơ Lê Anh DũngCà phê Trầm - Trần Đức TiếnThời khắc diễn vai – Thơ Đinh Thị Như ThúyHuyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào