Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Binh bộ Thượng thư Nguyễn Văn Điển - Vũ Hoài AnMùa xuân - Bùi Công MinhPhép thử - Truyện ngắn của Kim SơnMón bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngMột thời má đỏ - Nguyễn Chu NhạcViết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyHội An – Thơ Bùi Công MinhNhững kiêng kỵ ngày Tết của cư dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch Hà