Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Mơ vườn lạnh - Đinh Thị Như ThúyGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhNhà em bên kia sông – Thơ Nguyễn Nhã TiênTrôi - Bùi Mỹ HồngBuổi sáng – Thơ Phạm ĐươngDấu hỏi ngày xưa – Thơ Nguyên ThiKhói biên cương - Lê Quang TrạngHuyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoChùm thơ của Trần Phương KỳKhi mùa đông gõ cửa – Huỳnh Viết Tư