Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Người Mông xuống chợ Sa Pa – Thơ Lê Anh Dũng Pháo hoa sông Hàn thăng hoa – Thơ Lê Anh DũngNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhSau cơn mưa - Thơ Vũ Thiên KiềuTôi vấp chân vào gió - Thơ Ngân VịnhNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPĐà Nẵng đầu hè – Thơ Tất HanhThơ Huỳnh Minh TâmSuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy Hân