Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Trôi - Bùi Mỹ HồngNghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành LêDòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoCánh diều tuổi thơ - Trần Nguyên HạnhVẫn hót bài ca thê thảm - truyện Trần Thị TrườngPhất thủ liệu pháp - Truyện ngắn Trần Đức TiếnGió Truyện Ý NhiCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công Minh