Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Vẹn nguyên Tổ quốc – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyBâng khuâng hoa sữa – Thơ Mai Hữu PhướcGửi người dưng – Thơ Võ Kim NgânCuốn theo chiều gió - Nguyễn Nhật ÁnhCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiTạp cảm – Thơ Ngân VịnhNỗi buồn xanh – Thơ Nguyễn Nhã TiênBa và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu NgânGió heo may – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào