Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Thực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngĐàn bà – Thơ Ngân VịnhTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámMột vị trí buổi chiềuMai anh về – Thơ Võ Duy HòaTiếng rừng- Thơ Bùi Công Minh Với núi - Nguyễn Hải LýCái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânGhi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá – Truyện ngắn Lưu Trùng Dương