Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Lụa – Truyện Trần Văn Nhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh ĐàoNgọt đắng tình người - Truyện ngắn Thanh NguyênNgỡ – Thơ Hoàng HoaNói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ HồngMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtNếu xứ sở dân ca không thấy biển? - Nguyễn Việt ChiếnMón bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhBiển gọi tên – Tăng Tấn TàiDiểu Nương - Truyện ngắn Trương Vân Ngọc