Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Điệp khúc – Thơ Đinh Thị Như ThúyPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngNhớ Huế - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMũi tên đỏ - Truyện ngắn của Phạm Thanh ThúyTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếPhan Tứ - Nhà văn còn nhiều... bí ẩnCái phi thời gian và thời gian như phi trong “Trúng số độc đắc” - Bùi Văn TiếngGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngGửi chiều cho anh – Thơ Phương Lan