Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…
Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Bùn non - Thơ Bùi XuânLinh hồn bán đảo ... - Trần Ngọc TuấnGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhBên bờ sinh tử - Truyện ngắn Thu LoanDharamsala- xứ sở bình yên - Nguyễn Nhã TiênMùa hè yên tĩnh - Phạm Thanh Thúy Cát chảy - Truyện ngắn Sơn Trần Khói hoàng hôn - Truyện ngắn Tống Phú SaChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Mùa xuân – Thơ Lê Huy Hạnh