Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Nhớ em - Thơ Minh VũChiều đi - Thơ Ngân VịnhXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangPhấn mây - Truyện ngắn Lê Quang TrạngVề với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên HạnhTôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámGIẢN DỊ - Thơ Bùi Công MinhGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeBị bỏ quên - Đinh Lê Vũ