Với núi - Nguyễn Hải Lý
10.02.2014
...
Nỗi nhớ nhưng nhức ngày đêm
Nhớ nào cho em
Nhớ nào cho núi
Đi về phía tim mình gọi
Bỏ lại tiếng cười sau lưng
Nghe mùi của núi mang mang trong chiều
Thương tóc em ngỡ ngàng
...

Tóc em vương mùi của núi
Mùi của cây cỏ vô tư
Của con chim có đôi cánh rộng
Ngày ngày thả những thanh âm bát ngát say lòng
Ta ngồi gỡ cỏ may ký ức
Biết có kịp mùa
Cỏ may dày
Ngày tháng già nua…
Núi còn xanh suối tóc
Còn thơm ngát tiếng chim
Còn chờ hò hẹn
Rét quấn mưa phùn giục giã
Nỗi nhớ nhưng nhức ngày đêm
Nhớ nào cho em
Nhớ nào cho núi
Đi về phía tim mình gọi
Bỏ lại tiếng cười sau lưng
Nghe mùi của núi mang mang trong chiều
Thương tóc em ngỡ ngàng
Biết nói gì với vết mòn lưng núi…
N.H.L
Có thể bạn quan tâm
Thành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyDâng hiến dã quỳVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngKỷ vật – Thơ Tất HanhKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyBiển gọi tên – Tăng Tấn Tài“Huyền thoại những cây cầu” - Phạm Thị Hải Dương Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc Hùng