Đèo Ngang – Thơ Bùi Công Minh
18.09.2018
Ngang ngang đứng chắn giữa trời
Sao ai qua cũng nói lời thương yêu
Xe vô đây trời về chiều
Câu thơ còn bay chú tiều nơi đâu?
Ngỡ ngàng biển biếc sóng xao
Thoắt đã núi dựng trời cao - ngỡ ngàng!

Người sang xe sang quân sang
Đèo không chắn lối thời gian bao giờ
"Đường về Nam ấy..." năm xưa
Đường lên ải Bắc bây giờ cũng đây
Ngang ngang đứng trấn cửa này
Uy nghiêm một thế trận bày non sông.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Đá vàng - Truyện ngắn Nguyễn Nhã TiênĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung Sáng“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngKhát sống - Võ Thu HuệNgày trở về - Thơ Nguyễn Văn TámChạm dấu chân xuân – Thơ Nguyễn Hoàng SaTiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámBảo tồn nghề mắm Nam Ô tại Đà Nẵng - Ngọc GiaoCánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngLàng tôi – Thơ Nguyễn Văn Tám