Đàn bà – Thơ Ngân Vịnh
08.01.2018
Họ làm trái tim ta đau
và chính họ lại xoa dịu nỗi đau
qua nụ cười đắm đuối cái nhìn
khiến ta ngây dại
họ vừa bí mật và không ái ngại
khi dắt tay ta vào chốn vườn đời

họ chính là chúa trời
luôn mang bên mình những chùm chìa khóa
họ gom góp những đồng tiền lẻ
thích cắm trong phòng những bông hoa
đôi mắt họ trong cửa rèm nhà
những khúc củi trao thân cho lửa
gạt hết mọi lễ nghi vây bửa
thế giới thuộc về đàn bà
thế giới mong manh.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Gửi chiều cho anh – Thơ Phương LanVắng em mùa này biển có buồn không?- Thơ Nguyễn Thị BìnhVô bờ cảo thơm – Thơ Lê Anh DũngXin Cảm Ơn Em-Thơ Mai Hữu PhướcTrở về Màu tím hoa sim (*) - Nguyễn Minh HùngNỗi thu dịu dàng – Thơ của Đoàn Ngọc ThuCó một tượng đài Bác Hồ trong thơ - Nguyễn Ngọc PhúĐã dịu dàng nói lời từ biệt - Đinh Thị Như ThúyGiàn mướp đắng - Mỹ AnGhi nhận từ một cuộc thi phương án kiến trúc - Bùi Văn Tiếng