Giàn mướp đắng - Mỹ An
31.07.2019
Sau vườn nhà
Có giàn mướp đắng.
Bông vàng ươm lên sợi khói lam chiều.
Dáng mẹ gầy nhóm lửa bếp liu riu.
Nồi canh ngọt thơm mùi hương mướp đắng.

Mẹ xa rồi.
Vườn cỏ lùa trống vắng.
Giàn mướp xưa chẳng ai nhớ bao giờ.
Bếp lửa chiều tàn tro lạnh bơ vơ.
Nồi canh mướp ngọt lòng còn đâu nữa!
Chừng như đã
tháng năm về giữ lửa.
Củi cành khô mẹ dặn nhóm năm nào.
Hoa mướp vàng xa xót mộng chiêm bao.
Giọt mồ hôi nhạt nhòa trên trán mẹ.
Rồi một ngày
xa mờ con lặng lẽ.
Tạ ơn đời! Có giàn mướp nhà bên.
Cũng bông vàng lá thắm xanh thêm.
Cũng dáng gầy em như dáng mẹ.
Thể mới biết
chỉ là giàn mướp vậy.
Mà dạt dào thương nhớ quá đi thôi!
Em đây rồi và mẹ ở xa khơi.
Bếp lửa hồng liu riu mình nhóm lại.
Giàn mướp đắng
Bông vàng ươm
Còn mãi!...
M.A
Có thể bạn quan tâm
Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh ThuậnKhúc biển - Thơ Nguyễn Thị Ngọc LanĐinh Mỹ nhân - Truyện dã sử Đỗ Nhựt ThưĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngDân làng biển - Đào Đức TuấnChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhTin nhắn lạ - truyện Sử Hà Hạnh NhiQuà của cha - Tản mạn Nguyên LêSông Lô – Thơ Đinh Thị Như ThúyMùa chân xa – Thơ Đỗ Hướng