Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Em từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThu rơi - Tản văn Thuận TìnhDọc mù sương - Thơ Trần Tuấn Tín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangĐiệp khúc – Thơ Đinh Thị Như ThúyKhi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân VịnhHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámCảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngKhông thể ngày mai – Thơ Thanh Quế Vòng xoáy - Truyện ngắn Lê Dạ