Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Tập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngLời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThơ Thanh QuếNgười Quảng Nam – Thơ Lê Anh DũngChờ một người xa – Thơ Hồ Anh TuấnNhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhThơ Nguyễn Thánh NgãMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngỞ biển – Thơ Thái Nam AnhBuổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn Đạt