Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như ThúyKhu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Quảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung TúChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Dư dật bất an - Tản văn Phạm Thị Hải DươngDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtNhư áng mây bay – Thơ Thùy DươngChùm thơ của Trần Phương KỳVề sông thiêng – Thơ Nguyễn Văn TámNói với một người anh - Thơ Thanh Quế