Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh
27.07.2016
Khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên bờ
chỉ còn những người đàn bà
và gió mặn
bước chân le te cá mắm
tiếng nói hòa tan con sóng sóng vỗ bờ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
đêm dần dần buông xuống
bầu trời những ngôi sao sáng
như mắt người đàn ông
những người đàn bà chiếu giường
khuya còn lăn qua, lăn lại
le lói ánh đèn chờ đợi
áo cơm đầy cả giấc mơ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên cánh tay những người đàn bà
vẫn còn mùi mồ hôi chồng
và nụ cười thức trong bóng tối.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Mưa hồi âm - Nguyễn Thị Anh ĐàoThời khắc diễn vai – Thơ Đinh Thị Như ThúyNhững bông hoa tình yêu - Trần Thúy LànhCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiĐường mòn – Thơ Cẩm LệPhất thủ liệu pháp - Truyện ngắn Trần Đức TiếnNghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangChùm thơ của Đông HàĐàn bà – Thơ Ngân VịnhHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung Sáng