Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh
27.07.2016
Khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên bờ
chỉ còn những người đàn bà
và gió mặn
bước chân le te cá mắm
tiếng nói hòa tan con sóng sóng vỗ bờ

khi những con thuyền đi biển khơi xa
đêm dần dần buông xuống
bầu trời những ngôi sao sáng
như mắt người đàn ông
những người đàn bà chiếu giường
khuya còn lăn qua, lăn lại
le lói ánh đèn chờ đợi
áo cơm đầy cả giấc mơ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên cánh tay những người đàn bà
vẫn còn mùi mồ hôi chồng
và nụ cười thức trong bóng tối.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tản mạn về những buổi học cuối cùng - Bùi Văn TiếngThì xin – Thơ Lê Huy HạnhVết cắt – Thơ Khánh PhươngCửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụyMẹ vẫn chờ con – Thơ Võ Duy HòaĐêm Siem Reap – Thơ Nguyễn Văn Tám Tín ngưỡng thờ Thiên Y Ana ở Ngũ Hành Sơn - Ngọc GiaoMột ngày với Đà Nẵng thân yêu! – Thơ Trần Trúc TâmÔng già nhân hậu kể chuyện cho các em – Thanh Quế Cho em tựa vào anh – Thơ Lê Huy Hạnh