Chiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân Vịnh
13.07.2017
Chiều vãn
bước chân rạn đất
đã qua khúc mùa xa xôi
gió thổi vào ngày vô chừng, vô lượng
vài chiếc lá răm đến áp lưng ngồi

Tiểu Khê hoa trôi
tiếng nước
phù hư dốc lòng cưa bể bùn non
ngửa mặt thời gian làm sao biết được
dặm đường xa
những giấc mơ còn
nẻo về nắng
nắng ròn rọt núi
nẻo người về
người hết nhớ thương
chiều Hồng Lĩnh
chiều tôi lủi thủi
mà bời bời thấp thỏm trời trong.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Phước Trà một thuở - Nguyễn Bá ThâmTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámVi vút cánh diều - Lê Huy HạnhThơ cỏ - Truyện ngắn Lam Phương Lời người làm chứng - Đoàn Ngọc ThànhHội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn Tám“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyNắng lạnh – Thơ Đinh Thị Như ThúyNếu xứ sở dân ca không thấy biển? - Nguyễn Việt ChiếnNgười đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng Tú