Chiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân Vịnh
13.07.2017
Chiều vãn
bước chân rạn đất
đã qua khúc mùa xa xôi
gió thổi vào ngày vô chừng, vô lượng
vài chiếc lá răm đến áp lưng ngồi
Tiểu Khê hoa trôi
tiếng nước
phù hư dốc lòng cưa bể bùn non
ngửa mặt thời gian làm sao biết được
dặm đường xa
những giấc mơ còn
nẻo về nắng
nắng ròn rọt núi
nẻo người về
người hết nhớ thương
chiều Hồng Lĩnh
chiều tôi lủi thủi
mà bời bời thấp thỏm trời trong.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Trong rừng Indiana – Thơ Mai Hữu PhướcGửi người làm bảo tàng cội nguồn – Thơ Bùi Công Minh Nghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoKiêng kỵ của ngư dân ven biển Đà Nẵng - Đinh Thị Trang Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn TámHình như – Thơ Trần Mai Hường Tiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámCuộc đời mấy chốc - Hoa NípThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy Giang