Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Có một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải DươngNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công Minh Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámXuân Điện Biên - Phạm Thị Ngọc ThanhGọi biển-Thơ Hồ Anh TuấnNắng ở ngoài sân...Nhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhTrái tim tôi đặt ở Hoàng Sa, Trường Sa - Trần Thị ThắngĐầu ghềnh cuối bãi - Truyện ngắn Phan Thế Phiệt