Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Ngẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài Những cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángCon thiên nga đen lẻ bạn - Hồ Việt KhuêTản mạn về sông – Nguyễn Văn TámNghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành LêCánh tem xuân – Truyện ngắn Lê Mai LanLễ cưới của người Cơtu - Đỗ Thanh TânThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàÁnh trăng hồ Thiên Ân -Thanh GiangEm - Truyện ngắn của Lê Đình