Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Vạt cải hình chữ nhật - Nguyễn Thị Anh ĐàoĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công MinhLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyTri thức dân gian của ngư dân biển Đà Nẵng – Huỳnh Thạch HàDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnVàng ở Tourane - Đào Trọng KhánhTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Ngày của bé - Ngô Liên Hương