Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Sóng Hàn Giang - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTản mạn về sông – Tùy bút Nguyễn Văn Tám Câu chuyện về chiếc loa – Truyện ngắn Thanh QuếKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngMong manh phận người - Hồ LoanNàng Bân không đi vắng - Tản mạn Nguyên LêChuyện ba người - Truyện ngắn Bùi Đê YênNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn TámTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca Dao