Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung
Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Động và Tĩnh – Thơ Bùi Công MinhNắng gió quê người - Truyện ngắn Cao Duy Sơn Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámNgày vắng – Thơ Nguyễn Minh HùngVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyNét phố - Thơ Thuận Tình“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc Giao Về đâu – Thơ Nguyễn Hoàng SaKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Nỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn Hoa