Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Cổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátMột đóa antigone - Nguyễn Nhã TiênNhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Ngoc GiaoEm xa – Thơ của Lê Huy HạnhỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Bên đời một ánh vàng mây - Trần Trình LãmEm - Lê Huy HạnhNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngLội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng Sa