Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Ngày vội - Nguyễn Nho Thùy DươngThơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânĐà Nẵng – Thơ Quốc LongGiông gió thổi qua làng - Ngân VịnhTín ngưỡng thờ cúng cá Ông ở làng Nam Ô - Huỳnh Thạch HàLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámNgười vùng cát - Bút ký của Hồ Hải Học