Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Chiếc lá - Đinh Thị Như ThúyChùm truyện ngắn của Thanh QuếThơ Nguyễn Hoàng SaNghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtBài ca xanh - Thơ Phan Tuy AnAnh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh QuếMẹ tôi - Thơ Lê Huy HạnhTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênNghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang