Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuTiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcChỉ còn chuyến xe chở hoa về muộn – Thơ Đinh Thị Như ThúyHương phố - Thơ Lê Huy HạnhBâng khuâng hoa sữa – Thơ Mai Hữu Phước“Đạp xe khi trời gió” - Outhine BounyavongTrò chuyện với súng Thần công trong thành Điện Hải – Thơ Mai Hữu PhướcTìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa