Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Một nơi vô cùng - Lê Tuân Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaKhát sống - Võ Thu HuệMùa này gió núi - Nguyễn HiệpNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmCung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã TiênGò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng Sa