Đã dịu dàng nói lời từ biệt - Đinh Thị Như Thúy
14.10.2019
Không gì tù đọng mãi
Chúng ta trượt
Và trượt
![]()
Từ một không gian
Đến một không gian
Trên những đường biên đang bị xóa nhòa
Chúng ta lặng lẽ đón nhận nhau
Không chối từ
Những thảm hại của bao nhiêu mục ruỗng
Cả những tởm lợm xót đau
Làm chúng ta vừa buồn nôn vừa chảy máu
*
Tại sao chỉ dành cho niềm vui
Chúng ta chưa bao giờ chạm ly
Cho đắng cay
Của những lần thất bại
Hôm nay
Chiếc cốc pha lê này
Màu đỏ ấm áp này
Thứ men nồng dịu này
Cơn đau rát trong cổ họng này
Chúng ta trượt
Và trượt
Không thể không mỉm cười
Những ngựa thồ đã vứt bỏ những yên cương và móng sắt
Một con người
Vừa rời bỏ chúng ta
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng Chiều chỉ mình tôi biết- Thơ Ngân VịnhNhà thơ già – Thơ Thanh QuếMá – Thơ Thanh QuếKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như NgọcKẹo Bông Gòn - Vũ Ngọc GiaoNói chuyện với con – Thơ Nguyễn Văn TámChiêm bao đất - Truyện ngắn Lê Quang TrạngTuổi mười lăm - Truyện ngắn của Nguyên HươngDấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa