Xin Cảm Ơn Em-Thơ Mai Hữu Phước
10.03.2017
Bởi em ngày đó không yêu,
Nên tôi mới đứng trong chiều ngẩn ngơ
Đem lòng kết lại thành thơ
Để thương, để nhớ, để mơ một người.
Mắt đêm rụng giọt sao trời
Như là lệ ứa hồn tôi với tình.
Em tươi tắn nụ cười xinh,
Tôi buồn riêng với bóng hình lẻ loi.

Một ngày se sắt tim côi,
Em về xứ lạ bên người không quen.
Bao nhiêu hy vọng chưa nhen
Đã thành mây khói bay trên trời chiều.
Cảm ơn em đã không yêu,
Để thơ tôi với bao điều bâng khuâng.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Giấc mơ băng ngang – Thơ Hà Duy Phương Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámLàm mặc – Thơ Nhị LêSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh QuếĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnTrong mưa – Thơ Thanh QuếChuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công HùngĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiLạc bước - Vũ Tuyết Mây