Phương xa – Thơ Ngân Vịnh
07.08.2018
Son sót đồng vai lệch
nghe về gốc rạ ru quê
phương xa mờ
ngày chênh chếch
nước mắt chờ
nước mắt con đê

Trời rộng thênh thênh phủ mặt
một hòn cuội trắng ngủ say
biển cả kẹp vào hai nách
nhìn lên ngọn đèo ngơ ngẩn mây bay
Lá tre
mùa đông khát nước
ở lại cầu ao mắt hạt nhãn đen
-ừ ngói mái đình
-ừ nhớ
ngọn cải sương khuya
lửa đèn
Ta di
lòng mang một cơn gió lẻ
ta đi cỏ chưa mưa phùn
im lặng nỗi buồn lê thê khói
ngón chân xa nhà rối rít cọng cơm
N.V
Có thể bạn quan tâm
Anh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh QuếBạch mã - Trần Quốc Cưỡng Với con tầu mắc cạn - Đinh Thị Như ThúyChênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆTBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmTrà xuân – Thơ Bùi Công MinhChỉ còn chuyến xe chở hoa về muộn – Thơ Đinh Thị Như ThúyNgày trở về - Thơ Nguyễn Văn TámNgõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh Ngẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài