Người đàn bà – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
05.02.2018
Chuyện người đàn bà ngỡ như huyền thoại
mang vết cứa thời gian
Khoác lên mình chiếc áo nắng dại
giấu điều không thể nói
Người đàn bà như hòn sỏi
cuốn vào suối khe mòn nhẵn
lăn lóc bên lề gió bụi
hồn phách lạc vào cõi khác
đuổi theo điều không tưởng

Một ngày kia
người đàn bà thoát xác – hóa thân
lật bàn tay sấp ngửa
xuôi về hai phía
người đàn bà ngủ say
Hơi thở theo đường gió gọi
bay về chân trời
hớp hạt mưa xanh…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
MÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênMặt trận - Ngân VịnhMùa hoa tam giác mạch - Ý NhiVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangNgười tình của bố - Truyện ngắn Phương QuýChùm thơ của Lê Khánh MaiNăm tháng không quên – Bút ký Nguyễn KiênNỗi nhớ trong Tây Tiến và Bên kia Sông Đuống - Nguyễn Minh HùngCó một chiều mưa – Thơ Lê Huy HạnhĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu Sương