Người đàn bà – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
05.02.2018
Chuyện người đàn bà ngỡ như huyền thoại
mang vết cứa thời gian
Khoác lên mình chiếc áo nắng dại
giấu điều không thể nói
Người đàn bà như hòn sỏi
cuốn vào suối khe mòn nhẵn
lăn lóc bên lề gió bụi
hồn phách lạc vào cõi khác
đuổi theo điều không tưởng

Một ngày kia
người đàn bà thoát xác – hóa thân
lật bàn tay sấp ngửa
xuôi về hai phía
người đàn bà ngủ say
Hơi thở theo đường gió gọi
bay về chân trời
hớp hạt mưa xanh…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Ở vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Tìm – Thơ Nguyễn Hoàng SaMùa chim làm tổ - Nguyễn Thị Lê NaÝ đêm – Thơ Mai Hữu PhướcVết chàm - Nguyễn Trọng HoạtNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanTiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như Thúy