Một dòng thác khôn – Thơ Ngân Vịnh
29.09.2012
Tôi chạy tới dòng Mê Kông tràn bờ
đá lởm chởm răng cưa
thác Khôn ngang mặt
nước bắn tóe tung trắng bạc
mặt trời trưa ùng ục sôi

triệu năm nơi đây thử thách con người
ước mơ vượt lên cái chết
hun hút những xoáy nước cuộn tròn dốc ngược
một cánh chim
đâu đó một mái nhà
phút lặng yên tôi nhìn dòng sông xa
cảm giác con thuyền mỏng manh như chiếc lá
trước cả trăm thác đổ
không để cho người yếu bóng vía
vượt qua.
12-4-2010
Có thể bạn quan tâm
Ngày vội - Nguyễn Nho Thùy DươngĐắm say - Lê Huy HạnhKhi thế giới mở ra - Thơ Thanh QuếLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangTình yêu – Thơ Huy HạnhHạ Long – Thơ Bùi Công MinhNắng gió quê người - Truyện ngắn Cao Duy Sơn Ngôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênTrở về - Nguyễn NgaMùa thu lá đổ nước chìm – Thơ Bùi Mỹ Hồng