Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.02.2013
Khoác tay chạm vai gió
Khỏa bóng đêm Sơn Trà
Hơi sương phả vào ta
Mây nghiêng choàng phố biển
Con sông Hàn thấp thoáng
dờn dợn muôn sóng xanh
ôm bóng cầu bảy sắc

Sông nói gì biêng biếc
Biển nói gì mênh mang
Thành phố nghe rộn ràng
Thành phố như mơ mộng
Ngàn ngàn sao lạc lối
lung linh trong màn sương
Con đường nối con đường
Phố như quen như lạ
Phố mới
phố mới vươn ra
vẽ khuôn mặt ngày mai
Người xa quê
lâu năm ngoái lại
Lớ ngớ tìm tuổi nhỏ
Ngỡ ngàng
Sửng sốt!
Lòng khựng giữa cầu cánh cung!...
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Chuyện phố – Truyện ngắn Y VũTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Về quê - Y NguyênMiếu Ông Chài di sản văn hóa ở Ngũ Hành Sơn - Đinh Thị TrangMây trắng trên cao - Hoàng Nhật TuyênLặng im – Thơ Khánh PhươngĐằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn Hiếu“Đạp xe khi trời gió” - Outhine BounyavongMái nhà tranh - Dương Văn BảyMuối – Thơ Cẩm Lệ