Quãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
18.11.2016
Những đường mây mòn con mắt ngắm
đợi một tin mưa
mềm mái hiên gầy
đánh lừa tôi bao cầu vồng ửng sắc
vạt áo trắng ngần hư ảo mây bay

Mùa hạ đi rồi
không một dấu chân
từng bãi vắng dư vang bầy đàn gió dại
cây cỏ úa ánh lên niềm khắc khoải
con dế kêu sâu hun hút
một khoảng trời
Mọi thanh âm không tạc nổi hình hài
nắng gió quang ba chật đầy con mắt
cớ gì em - nguyên hình quãng vắng
mưa ngoài ngàn thăm thẳm một tin mây.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Tao Nôi Gò Nổi – Thơ Lê Anh DũngGió mặn - Bùi Công MinhQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngMùa chân xa – Thơ Đỗ HướngSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhHương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn NgọcCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh Châu Ký ức phố - Đặng Phương TrinhNhà thơ Nguyễn Nho Khiêm