Quãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
18.11.2016
Những đường mây mòn con mắt ngắm
đợi một tin mưa
mềm mái hiên gầy
đánh lừa tôi bao cầu vồng ửng sắc
vạt áo trắng ngần hư ảo mây bay

Mùa hạ đi rồi
không một dấu chân
từng bãi vắng dư vang bầy đàn gió dại
cây cỏ úa ánh lên niềm khắc khoải
con dế kêu sâu hun hút
một khoảng trời
Mọi thanh âm không tạc nổi hình hài
nắng gió quang ba chật đầy con mắt
cớ gì em - nguyên hình quãng vắng
mưa ngoài ngàn thăm thẳm một tin mây.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Virus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhChiều quê ngày mùa – Thơ Tất ThắngNhà nghiên cứu, biên khảo Huỳnh Ngọc ChiếnNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngVậy là em đã về…- Thơ Lê Huy HạnhGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức SơnTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngCổ tích sông Hồng-Tùy bút Nguyễn Nhã TiênLễ hội mùa xuân - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang