Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân

Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Ngân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhCầu quay miền nhớ - Truyện Đinh Quỳnh NhưUống rượu một mình - Thơ Mai Hữu PhướcGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeNơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công MinhChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như ThúyChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiNhà văn QUẾ HƯƠNGLũ chim sẻ - Thơ Ngân Vịnh