Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân
Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Biển trắng - Nguyễn Văn TámNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámĐã dịu dàng nói lời từ biệt - Đinh Thị Như ThúyGiữa trơ trụi - Bùi Công MinhChiều - ta và bóng – Thơ Hoài BảoChiều nghĩa trang lặng gió - Thơ Phạm Minh Tâm Dòng xưa chuyện kể - Tường LinhMùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyPhan Tứ - Nhà văn còn nhiều... bí ẩn