Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân

Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Đội hình - Thơ Lê Huy HạnhTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênLiêu trai – Thơ Thanh TrắcChạm dấu chân xuân – Thơ Nguyễn Hoàng SaVị tướng già - Thơ Anh NgọcChuyển mùa - Tản văn Đỗ Đức Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù SaBâng khuâng hoa sữa – Thơ Mai Hữu PhướcĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángMột truyện ngắn không cần minh họa - Truyện ngắn Vị Tĩnh