Sao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
20.03.2017
Bao giờ mới hết đam mê?
để con về tắm sông quê thuở nào...
thăm đồng ruộng ngắm trăng sao
thăm ngôi trường cũ thăm bao bạn bè

nhớ Dì dưới vạt nắng hè
vai gầy tóc xác mắt nhòe lệ rưng...
gian nan gối mỏi còng lưng
thân cò lặn lội qua từng dặm sâu
con đi năm tháng phai màu
vườn nhà còn trắng hoa cau thúc mùa
đời người hàng sớm chợ trưa
mà thương biết mấy cho vừa Dì ơi!...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Chất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Nghề biển của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ về lao động - Huỳnh Thạch HàEm - Truyện ngắn của Lê ĐìnhDấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaHoa cải vàng bay – Thơ Mai Hữu PhướcĐỏ - Hoàng Thanh HươngHè chói nắng Biển đêm - Trần Trình LãmTrở về - Thơ Bùi Công MinhVăn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng Nhuận