Thở - Thơ Trần Tuấn
04.03.2016
con đường nặng dần
lên từng bước chân tôi gánh
trong bóng đêm băng rã
sửa soạn cho một kết thúc hồ nghi
hơi thở tôi
lay động chuỗi tràng hạt mù u xâu vòng trái đất

chép vào mỗi phiến lá bản chúc thư hơi nước
xuyên qua cơn bão từ cuối cùng địa cầu
đang dậy lên từ đôi mắt
lặng im của đứa bé
nơi thị trấn Rằng Thì Là Mà
một lỗ đen đang hút lấy toàn bộ hơi thở tôi
tôi đã chuyển sang thở bằng ý nghĩ
T.T
Có thể bạn quan tâm
Với mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámTìm ai bên sông - Hoàng ĐặngNhảy và múa – Trần Nhã ThụyMột góc mùa thu – Thơ Ngân VịnhGió của đời anh - Thơ Bùi Công MinhChiêm bao gặp Kiều - Nguyễn Nho khiêmHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngGò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNợ - Thơ Huy Ngữ