Tìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.07.2016
Ngày ấy
Lên đồi Núi Đất hái sim
Leo dốc đá
Viên sỏi vô tình kéo ta trượt ngã
Đau !

Em hồn nhiên cười
Có đáng gì đâu
Nhai lá rừng đắp lên là khỏi
Làm sao quên đá sỏi chỗ ta ngồi
Hương rừng ơi !
Thương lắm bàn tay đắp lá
Thời gian va đập
Chai chát tháng năm
Chẳng hiểu vì sao ta lạc giữa thị thành
Chốn phồn hoa…
Lạc lỏng dáng quê, ta chẳng lẫn vào đâu
Thấp thoáng bờ tim ai gọi
Ta về
Đồi sim nở hoa
Khỏa nắng tìm dấu cũ
Xót xa… bóng núi và ta
Bước ngắn bước dài
Giẫm nhầm lên bóng nắng
Hồn ngẩn ngơ… dõi mắt phía mờ xa !
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Về “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình Quang“Hội chứng” ngầm Xò Lò - Cao Duy ThảoLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngKhuyết một vầng trăng – Thơ Lê Huy HạnhNhững vần thơ rối - Thơ Hà Duy PhươngNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangNguyễn Văn Bổng - nhà văn xứ QuảngChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Hoa xuyến chi - Lê Anh Dũng