Tôi yêu Đà Nẵng

03.01.2023
Nguyễn Văn Tám

Tôi yêu Đà Nẵng

Thành phố của tôi vừa nghe đủ tiếng còi tàu

Đám mây ngang qua bên này mưa bên kia nắng

Ngũ Hành Sơn như bàn tay đưa ra phía biển

Tím biếc Hải Vân mây trắng chập chùng...

 

Thành phố của tôi gom nắng miền Trung

Mùa Xuân thoảng qua, mùa Hạ ở lại

Có gì vui mà sông Hàn hát mãi

Giấu tận đáy sâu bao nỗi vui buồn?

 

Sông Hàn ơi, sông Hàn

Trời thả lụa giăng ngang thành phố

Biển thở nhẹ vầng trăng lên hôn ngọn sóng

Ngày mỗi ngày vừa lạ vừa quen

 

Những con tàu thiêm thiếp ban trưa

Chiếc cầu mới mang tên dòng sông cũ

Những con đường thênh thang ven biển

Những con đường chưa kịp đặt tên

 

Thành phố mình hối hả suốt ngày đêm

Từ lòng đất ngoi dần lên những công trình mới

Người đi xa mỗi lần trở lại

Ngỡ ngàng nhìn phố lạ, phố quen

 

Tôi đã đi qua khắp mọi miền

Chỉ có sông Hàn nồng nàn thơm gió biển

Khi mặt trời lăn qua phía bên kia núi

Giải Ngân Hà vỡ vụn rơi trắng mặt sông!

N.V.T

Bài viết khác cùng số

Mùa xuân khơi dậy khát vọng phát triểnCó một Đà Nẵng hào hùng 55 xuân trướcTập hợp và phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Đà Nẵng - Những vấn đề đang đặt raMùa xuân trên tầng ký ứcMùa chim ri làm tổMỹ nhân ám ảnhMột thời vui nhộn cùng chú mèo máy đến từ tương laiThanh Mai Tầm XuânVàng Mai rực rỡTản mạn bốn mùa nước MỹChuyện vui kể vào dịp TếtNăm cũNhững ngày cuối nămNhững đám mây thổ cẩmĐừng nói lời yêu chiều ba mươi TếtCôn Đảo - Phố Cây bàng, biển và người nhạc sĩ thiên tàiKhúc tiễn ngày xuânLy cà phê quán nhỏNgẫu khúc cầu vàngTháng GiêngTết quêMưa trên tượng người Việt cổĐoản khúc cho một ngàyThầm thì bên suốiVaTự sựDắt em về miền biểnCà phê chiềuChùm Haiku mùaĐã chínMùi TếtThèm một vòng tayEm về tắm biển Tiên SaTôi yêu Đà NẵngTết nướcDự cảm GiêngChuyển mùaPhía xuân quê nhàPhía xuân xaĐó là cách mùa xuân chạm vào chúng taChạm xuânTếtCuối TếtNgày rất dàiChào nhé mùa ĐôngVô thườngVó ngựa trót hoang emNghĩ vẩn vơ giữa con sóng thời gianChiều sông HànHồi ức Mã ChâuBến gióNgày nắng vỡTruyền thuyết hoa Dã QuỳNgày giỗ nộiPhiên chợ tình toàn đá núiGiả sửĐợi xuânĐi để trở vềGiao mùaXuân muộnThơ Nguyễn Nho Thùy DươngHọa sĩ Nguyễn Trọng Dũng với triển lãm tranh lụaHình ảnh con mèo trong thơ thiếu nhiNhớ “Mùa xuân đầu tiên”Con mèo trong văn hóa dân gian Việt NamLàng, Đình làng và Hội làng ngày xuânNgày xuân đọc lại thơ Tết của Phan Bội ChâuBiến thể - Khúc bi ca nhân thếĐà Nẵng - Thành phố niềm tinTiếng thơ Nguyễn Nho NhượnVề chùm thơ hai bài thơ Xuân Áng tức cảnh của Phan KhôiVũ Hạnh một nhân cách văn học khó quênLưu Quang Vũ và một thế hệ đồng hànhNgày xuân nhớ cụ Nguyễn Văn XuânCon mèoChiều Đà NẵngTuổi mười lămBốn mùa nhớ Bác