Vó ngựa trót hoang em

05.01.2023
Trần Mai Hường

Vó ngựa trót hoang em

Em đã tròn mơ giữa ốc đảo xanh mời. Nhan sắc ngày chạm nhau là mũi tên không định hướng. Hai thiên thạch cộng sinh trong vũ trụ. Anh, trái phá định giờ chưa biết mặt lim em.

 

Em thản nhiên trước tam giác đời ba cạnh đua chen. Muốn thu hẹp góc đa tình lại sợ góc đa đoan đòi khởi nghĩa. Cầm cự ư, biết đâu là giới hạn. Lập trình em vó ngựa trót hoang rồi.

 

Em lại về em - bản thể - tinh khôi. Gả chồng cho nỗi đau bám theo từ lâu lắc. Em hiện tại vô lý hơn em xưa cứ đòi quờ tay cầm linh cảm. Trôi rất mình mơ ngược giấc trầu cau...

T.M.H

Bài viết khác cùng số

Năm cũNhững ngày cuối nămNhững đám mây thổ cẩmCôn Đảo - Phố Cây bàng, biển và người nhạc sĩ thiên tàiMùa xuân trên tầng ký ứcTập hợp và phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Đà Nẵng - Những vấn đề đang đặt raCó một Đà Nẵng hào hùng 55 xuân trướcMùa xuân khơi dậy khát vọng phát triểnMột thời vui nhộn cùng chú mèo máy đến từ tương laiThanh Mai Tầm XuânVàng Mai rực rỡĐừng nói lời yêu chiều ba mươi TếtMùa chim ri làm tổMỹ nhân ám ảnhTản mạn bốn mùa nước MỹChuyện vui kể vào dịp TếtĐợi xuânGiả sửĐi để trở vềNgày rất dàiPhiên chợ tình toàn đá núiChiều sông HànHồi ức Mã ChâuVô thườngThơ Nguyễn Nho Thùy DươngBến gióGiao mùaVó ngựa trót hoang emNghĩ vẩn vơ giữa con sóng thời gianTếtCuối TếtTháng GiêngTết quêKhúc tiễn ngày xuânPhía xuân quê nhàPhía xuân xaĐó là cách mùa xuân chạm vào chúng taChạm xuânEm về tắm biển Tiên SaTôi yêu Đà NẵngThèm một vòng tayMùi TếtĐã chínDự cảm GiêngTết nướcChuyển mùaNgẫu khúc cầu vàngLy cà phê quán nhỏĐoản khúc cho một ngàyChào nhé mùa ĐôngNgày nắng vỡTruyền thuyết hoa Dã QuỳNgày giỗ nộiXuân muộnChùm Haiku mùaThầm thì bên suốiVaTự sựMưa trên tượng người Việt cổCà phê chiềuDắt em về miền biểnĐà Nẵng - Thành phố niềm tinHọa sĩ Nguyễn Trọng Dũng với triển lãm tranh lụaTiếng thơ Nguyễn Nho NhượnNgày xuân đọc lại thơ Tết của Phan Bội ChâuLàng, Đình làng và Hội làng ngày xuânCon mèo trong văn hóa dân gian Việt NamHình ảnh con mèo trong thơ thiếu nhiNhớ “Mùa xuân đầu tiên”Ngày xuân nhớ cụ Nguyễn Văn XuânLưu Quang Vũ và một thế hệ đồng hànhVũ Hạnh một nhân cách văn học khó quênBiến thể - Khúc bi ca nhân thếVề chùm thơ hai bài thơ Xuân Áng tức cảnh của Phan KhôiCon mèoChiều Đà NẵngTuổi mười lămBốn mùa nhớ Bác