Vị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
24.05.2017
còn chút ngày rơi xuống bàn tay
hoa cỏ may ghim đầy áo mỏng
mùa đông kéo những chiếc lá lìa cành về đất
bay bay ngọn cỏ lau bên triền sông muốt trắng
ngày sót lại gì cho đêm chuốc những cơn say vào góc tối
những chú muỗi vờn trong đêm
loáng nhoáng ánh đèn đường
người đi sương vẫn thản nhiên đứng đợi

12 giờ cho một cuộc hành trình đích đến mù khơi
những cánh buồn
nâu màu mắt đợi
người đàn bà vợ thủy thủ
cột buồn treo hai chữ đợi chờ
ngày hiến tặng cho đêm nỗi nồng nàn
bỏ quên lời thú tội
ở góc quán nghèo bên kia sông
đêm của hai người đàn bà không chồng không con chờ ngày mai tận thế
một ánh sao rơi cắt chéo vết trăng rằm…
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Gửi chiều cho anh – Thơ Phương LanChỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho KhiêmNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngCái miếu cổ - Huỳnh Viết TưNhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Sự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như HảiVề thăm nội - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Khói biên cương - Lê Quang TrạngMắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyNghĩ trong lễ Quốc tang - Bùi Công Minh