Vị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
24.05.2017
còn chút ngày rơi xuống bàn tay
hoa cỏ may ghim đầy áo mỏng
mùa đông kéo những chiếc lá lìa cành về đất
bay bay ngọn cỏ lau bên triền sông muốt trắng
ngày sót lại gì cho đêm chuốc những cơn say vào góc tối
những chú muỗi vờn trong đêm
loáng nhoáng ánh đèn đường
người đi sương vẫn thản nhiên đứng đợi

12 giờ cho một cuộc hành trình đích đến mù khơi
những cánh buồn
nâu màu mắt đợi
người đàn bà vợ thủy thủ
cột buồn treo hai chữ đợi chờ
ngày hiến tặng cho đêm nỗi nồng nàn
bỏ quên lời thú tội
ở góc quán nghèo bên kia sông
đêm của hai người đàn bà không chồng không con chờ ngày mai tận thế
một ánh sao rơi cắt chéo vết trăng rằm…
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Vợ người taChuyện một người tử tế - Trần PhiêuMưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNKhe trời - Truyện ngắn Kiều GiangPhước Trà một thuở - Nguyễn Bá ThâmChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn TámBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải Vân Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngTrong đêm mưa mùa hạ - Thơ Minh TựThơ Kabir