Bóng một người - Thơ Ngân Vịnh
05.04.2015
Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo
Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Ở vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Mặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángSóng hát - Truyện ngắn Trần TuyềnTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên HươngMột tấc biển cũng là tổ quốc - Hoàng QuýThử thách - Hồ Duy LệĐợi chờ - Nguyễn Nho KhiêmTrăng sông Hàn –Thơ của Ngô CangKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcKhói chiều quê hương - Lê Kim Toàn