Bóng một người - Thơ Ngân Vịnh
05.04.2015
Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày
Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo
Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Người Láng Giềng Xinh Đẹp – Truyện ngắn Rabindranath Tagore Áo trắng về đâu?- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngLàm mặc – Thơ Nhị LêMưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNKhúc nhạc chiều - Thi Văn BÀI CHÒI - Nghiên cứu của TRẦN HỒNGMùa sống - Truyện của Đinh Quỳnh Như và Đinh Anh ThưCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtNhững bức thư không gửi – Thơ Bùi Công Minh