Bóng một người - Thơ Ngân Vịnh
05.04.2015
Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo
Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Đêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNơi anh và em – Thơ Cẩm LệMái nhà tranh - Dương Văn BảyTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcNgười đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như ThúyChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy HạnhĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiNẻo đường – Thơ Nguyễn Minh Hùng