Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Giàn mướp đắng - Mỹ AnGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeẤm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápNgày vắng – Thơ Nguyễn Minh HùngThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhThương làng - Nguyễn Hoàng Sa