Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Hoàng Sa - Đặng Huy Giang Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch Hà Một lần thôi - Thơ Nguyễn Nhã TiênĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải DươngNói với giấc mơ - Bùi Mỹ HồngĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámLớp lãng quên – Thơ Bùi Mỹ HồngLót ổ tình trong vườn cây đang ngủ - Thơ Bùi Mỹ Hồng Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngNhững mùi hương băng qua thời gian – Thơ Ngọc Thanh