Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Khói hoàng hôn - Truyện ngắn Tống Phú SaChùm thơ của Thy NguyênVá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng XuânPhép thử - Kim SơnĐộng và Tĩnh – Thơ Bùi Công MinhQuảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung TúAnh sợ –Thơ của Đình ÂnChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnKhông đề - Thơ Bùi Công Minh Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng Thám