Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Mưa hồi âm - Nguyễn Thị Anh ĐàoChùm thơ của Hoàng Hương ViệtMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngNgày trôi không biết nữa - Trần Trình LãmThơ Nguyễn Hoàng SaBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị TrangTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngNgỡ ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaChuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công Hùng Và nàng đã thấy trăng – Truyện ngắn Vũ Thế Thược