Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Người về - Truyện ngắn Nguyễn Xuân DiệuNhà thơ Nguyễn Kim Huy Khúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Đình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàVới mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMón quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê YênTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc Cảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngVề Liên Chiểu,nghe em…Thơ Lê Huy HạnhLội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng Sa