Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.
Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Ngẫu hứng với Thu Bồn - Nguyễn Nhã TiênMắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyKý ức sông Hàn - Nguyễn Thị Thu HiềnSắc Sen cuối hạ - Tản văn Lam HạNước mắt – Thơ Lê Anh DũngGió heo may – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngNgày xương rồng nở hoa - Thơ Nguyễn HồngĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh Quế Em trách chi...- Nguyễn Nho Khiêm