Chiều muộn - Ngân Vịnh
18.06.2019
Ngày trôi mãi vào ký ức
trái tim dồn nén khôn nguôi
những hạt sương nằm thin thít
chiều lại đầy
chiều lại vơi

mưa lắc rắc vào con đường xa mãi
tưởng bước chân đã bình yên
tiếng chim nềm cô đơn ngơ ngác
cây lá vàng thu rơi xuống trước thềm
cuộc đời tình yêu thách thức
trên tay em quá mong manh
mặt nước sen hồ trắng bạc
đom đóm bờ ao thì vẫn hồn mình
lác đác tiếng gà trong nắng
đám mây sà xuống cánh đồng
lời gió ngủ trong đám cỏ
bơ vơ em
đứng níu cánh đồng.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Ảo ảnh - Nguyễn Văn TámTiếc nuối - Thơ Vạn LộcVắng – Thơ Bùi Công MinhBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmTrò chuyện với súng Thần công trong thành Điện Hải – Thơ Mai Hữu PhướcCŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhNgôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênMùa hè yên tĩnh - Phạm Thanh Thúy Mùi của sự sống – Thơ Tiến Tuấtthời gian rơi… - Thơ Nghi Thảo