thời gian rơi… - Thơ Nghi Thảo
27.02.2013
phía cạn ngày
cánh đồng vẫn xanh rì lúa hát
đôi chân em
trầm vào hương đất
nghe ngun ngút xưa

phía cạn ngày
tình yêu kĩu kịt
trên đôi quang gánh
em mỗi ngày
hai buổi chợ chiều, trưa
"giọt mưa rớt xuống cánh đồng
cho bông lúa ngọt lúa nồng nồng say"
phía cạn ngày
anh về theo heo may
nơi chỉ có cánh đồng gió
ráo hoảnh tiếng em cười
xưa, trong veo
phía cạn ngày
em thôi đôi quang gánh
thôi trầm hương đất
thôi cất giấu miền yêu thật
à ơi, thời gian rơi…
phía cạn ngày
búi tóc dài thêm rã rượi vào đêm sâu
úp mặt vào tóc
hình như lâu rồi quên ủ một mùi hươngRút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Đóa hoa không gai và con cừu không rọ mõm – Truyện ngắn Quế HươngNhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngTao Nôi Gò Nổi – Thơ Lê Anh DũngTrương Đăng Dung từ đời sống qua khoa học đến nghệ thuật – Nguyễn Thanh TuấnBài hát về mùa xuân thành phố – Thơ Bùi Công MinhTiếng tiêu người câm - Diệu PhúcQuà sinh nhật - Đinh Lê VũVới mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámKẻ chết giả -Truyện ngắn của Dino Buzzati (Ý)