Cổ tích - Thơ Đinh Thị Như Thúy
16.03.2016
Em gọi mãi “vừng ơi! ”
Câu thần chú đã không còn linh ứng
Trước cánh cửa là em
Sau cánh cửa con đường hun hút
Tháng ngày cổ tích giờ đâu

Dường như trong tóc em vệt môi anh còn ẩm
Vệt môi màu nụ hôn làm hào quang
Để tóc em tỏa sáng
Và những ngôn từ thơm ngát
Và im lìm phố mơ
Và dấu tích những bông hoa
Vẫn còn trong khí trời em thở
Sự vỡ tan mang khuôn mặt trăng rằm
Em muốn tin những muộn phiền trong anh là có thật
Ta tha thứ cho nhau để sống
Để yêu nhau như cổ tích trong đời
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Ngọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámLễ cưới của người Cơtu - Đỗ Thanh TânNgười may áo cưới - Văn TuấnKể chuyện biển Đông - Thuận TìnhHoa nở muộn – Quyên Lâm Cánh đồng đom đóm - Trần Nguyên HạnhVẫn những chân trời – Thơ Trần Kim HoaMẹ vẫn chờ con – Thơ Võ Duy HòaNghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành Lê