Chút nồng nàn đã cạn – Thơ Ngân Vịnh
08.05.2013
...
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em
...
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em
...
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em
Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhỏ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Rút từ tập: Ngày thường đam mê, NXB Hội nhà văn
Có thể bạn quan tâm
Chạm vào xuân – Thơ Thuận Tình Quà của cha - Tản mạn Nguyên LêTrên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngDấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu PhướcThực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoVòng xoang đêm Xuân - Thơ Bùi Công MinhGió heo may – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMùa chim làm tổ - Nguyễn Thị Lê NaMàu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn Hoa