Ông lão và con gà trống – Thơ Phạm Phát
01.03.2013
Có ông lão huyện Núi Thành
Lầm than một đời
Lều tranh một túp
Ngày nắng cầm bát đi, còn có ăn
Ngày mưa nằm co, khuấy cháo húp

Được đưa về Trại người già cô đơn
Mừng không biết để đâu cho hết
Từ nhỏ nay mới có người mời cơm
Gần tám mươi mới tập đi dép
Kì lạ sao
Mới mấy hôm đã nằng nặc đòi về?
- Nhớ con gà trống ngủ trên cây khế sau hè
Đêm nghe nó gáy thì biết mình còn sống
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Thong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng TưởngLàm mặc – Thơ Nhị LêNgõ hoa vàng - Tạp bút Phạm Thị Ngọc ThanhNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh Đàotựa lưng vào núi - Thơ Hà Duy PhươngNợ em - Thơ Trần ChínhĐêm ở Trường Sa – Thơ Hữu NhượngBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmChân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng Hiệp