Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù Sa
15.04.2015
Bão nói gì với biển, biển ơi!
Liền khúc ruột miền Trung muốn đứt
Con xa quê lật đật nhảy tàu nhanh
Cảng sông Hàn
Mắt mẹ vỡ thành sông
Nước bỗng mặn hơn chiều hôm trước

Nơi tâm bão
Gió cuồng điên quật đổ
Những cột tàu chới với
Những thét gào vô vọng
Mênh mông…
Biển rộng thế!
Bao dung là thế!
Lại vô tình làm lớn nỗi đau chung
Chẳng lẽ vung tay đấm ngực hỏi vì đâu
Và vì thế biển nơi nào cũng mặn
Đêm báo bão giận ngọn đèn giữa phố
Ngó chỗ nào cũng thấy bão miền Trung.
Sài Gòn 01.10.2006
N.T.P.S
Có thể bạn quan tâm
Bến Hồ Dâu – Thơ Trọng VượngKhông thể kết thúc - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu HuệThơ KabirNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcThơ Nguyễn Quang HưngNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeTản mạn về sông – Tùy bút Nguyễn Văn Tám Hồn xuân - Tăng Tấn TàiKý ức một dòng sông – Thơ Nguyễn Văn Tám