Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Gò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaThơ Nguyễn Hoàng SaEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh Phương người – Thơ của Trần Xuân LinhChiếc tổ chim – Thơ Ngân VịnhTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn Tám Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàĐi trong đêm mưa Huế – Thơ Thanh QuếThơ Nguyễn Quang Hưng