Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Ký ức thành phố tiếng còi tàu - Trần Trung SángTuy Hòa – Thơ Thanh QuếCà phê Trầm - Trần Đức TiếnGhi nhận từ một cuộc thi phương án kiến trúc - Bùi Văn TiếngViết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaNẻo gió mây – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Em đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnTiếng vó ngựa – Hoàng DuyPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công Minh