Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Ánh trăng hồ Thiên Ân -Thanh GiangTổ quốc tôi ba nghìn cây số biển - Nguyễn Ngọc PhúBóng một người – Thơ Ngân VịnhĐiệp khúc – Thơ Đinh Thị Như ThúyGiấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ HồngBên sông – Thơ Trường ThanhNhớ Tết Hoàng Sa - Vân LongTrong mưa xuân - Hồ Đăng Thanh NgọcKhoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhTôi với tôi xung khắc - Thơ Thanh Quế