Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Kiên trung - Truyện ngắn Trầm Nguyên Ý AnhĐất - Đình NghiCó một hôm nay, là như thế - Đinh Anh ThưNgười chăn dê ở thung lũng cỏ-Truyện ngắn của Đỗ Kim CuôngỞ biển – Thơ Thái Nam AnhChùm thơ của Rabindranath TagoreViết vội, từ một đêm mưa - Nguyễn Nho KhiêmKhe trời - Truyện ngắn Kiều GiangMắt phù sa – Thơ Lê Anh Dũng Người lạ - Hoàng Thi