Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Khi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcThơ Nguyễn Quang HưngBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị TrangHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngGiấc mơ băng ngang – Thơ Hà Duy Phương Chọi trâu – Truyện ngắn Đình KínhGiấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCâu thơ mắc cạn - Nguyễn Ngọc Hạnh Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaVề thăm nội - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương