Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Sóng vỗ bờ - Truyện ngắn Hoài SangLời tri âm - Mai KhoaThôn trang - Bùi Công MinhNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Những bông hoa tình yêu - Trần Thúy LànhMùa thu - Nguyễn Văn TámChiếc khăn xanh trên cửa sổ - Truyện ngắn Đỗ Trung LaiVề Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân CừTưởng tượng Núi – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMột tấc biển cũng là tổ quốc - Hoàng Quý