Hạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
24.08.2018
Bức thư ngày cuối cùng
Rỗng
Thời gian ghim trong mặt hồ phẳng
Không gợn sóng
Em đa mang
Lời ru không mùa
Này em
Vừa chạm ngõ giấc mơ
Cánh diều ngược gió
Va vất một hình vuông im lặng
Còn không tiếng thở dài?

Một, hai, ba, đôi chân rát bỏng
Trên mặt cát
Biển lặng
Em mất mình
Nhận ra khoảng lặng cuối cùng
Trên mắt.
Có ngày
Tiếng hát ngất ngưởng đi qua
Trống rỗng
Cuộc đời nhảy trên nốt nhạc
Màu Hạ cuối
Lắp lay
Ngọn gió lạ
Chạm vào ánh mắt
Rát
Gương mặt tháng ngày không lặp lại.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Mùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoBa ơi, mai con về thăm ngoại - D.Thanh VânNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngNợ - Thơ Huy NgữHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngÔng già bán chổi - Thơ Ngô Liên HươngTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàRừng Ô Rô – Thơ Ngân VịnhTự ngẫm -Thơ của Hồ Anh TuấnBuổi học của Thúy – Truyện Hồ Thị Hiếu Hiền